Ba ngày sau, tại Lưu Sa Độ.
Khi tia nắng chiều cuối cùng khuất hẳn nơi chân trời, màn đêm bắt đầu bao trùm mặt đất, Trần Thanh Sơn với vẻ mặt mệt mỏi, cưỡi một con dị thú đã suy yếu tiến vào cổng thành Lưu Sa Độ.
Phóng mắt nhìn ra, khắp nơi chỉ thấy đất vàng, gần như không có lấy bao nhiêu sắc xanh.
Phong cảnh Tây Bắc hoang lương, thô ráp, cứng cỏi, mang theo một cảm giác man hoang khó mà diễn tả.




